Trang chủ
»
Thư Viện
» Trà Sữa Cho Tâm Hồn
Ngày lễ vu quy, người người ra vào tấp nập cười nói rôm rả, riêng một mình Linh, đôi mắt vô hồn lặng im bên khung cửa sổ.
Để dứt tình với Đạt, Linh nhanh chóng nhận lời kết hôn với Dũng ở xã bên – một người cũng thầm thương trộm nhớ Linh từ lâu. Nhà Dũng cũng thuộc thành phần gia đình cơ bản. Tuy thế anh cũng chăm chỉ làm ăn, giúp đỡ bố mẹ trông coi và phát triển xưởng mộc chứ không thể hiện là một tay công tử bột chỉ biết ăn chơi, phá phách.
Đôi lần, cô cũng có suy nghĩ đến Minh Tiệp. Có lẽ anh là một người có học vấn cao nên cách cư xử của anh cũng khác. Anh không vồ vập mà từng bước đến bên như một người bạn tâm tình không cần nói cũng đủ để an ủi lòng nhau. Cô biết anh có cảm tình với cô nhưng bản thân cô biết mình đang đứng ở vị trí nào. Hơn nữa, mỗi lần bên cạnh anh, trong cô chỉ là sự bình yên, nhẹ nhàng. Cô dường như tôn sùng anh – một con người mang nhiều tri thức.
***
Ngày Phương Linh bước lên xe hoa cũng là ngày Đạt cất bước rời xa quê hương vào với vùng đất Tây Nguyên đầy gió và nắng. Anh ra đi mang theo nỗi hận đời, hận số phận nghiệt ngã và hận cả người con gái ấy.
Cuộc sống mới với chàng trai 20 tuổi đầy những khó khăn trắc trở. Anh chẳng thể quen nổi kiểu thời tiết ngày nóng đêm lạnh của miền đất này. Thêm vào đó là nỗi nhớ quê hương, nhớ Linh làm trái tim anh day dứt. Anh làm bất cứ việc gì có thể để tìm quên nỗi đau dày vò trong anh.
Thời gian dần trôi, anh cũng đã trở thành một chàng trai 30 tuổi đĩnh đạc. Tuy nỗi buồn về mối tình dang dở như vẫn còn vẹn nguyên nhưng giờ đây trong anh đã chẳng còn nỗi khắc khoải, vô hồn mỗi khi màn đêm xuống. Anh chẳng biết vì trí tuệ và sức trai trẻ hay là nỗi đau trong quá khứ đã giúp anh thành ông chủ lớn được nhiều người kính nể như ngày hôm nay.
Anh gặp Mai – người con gái kém anh 3 tuổi. Cô không đẹp nhưng nhìn cô cười anh lại thấy cô có nét gì đó rất duyên.
Có lẽ vì cả anh và Mai đều đến với nhau khi cả hai đều đã trải qua mối tình đầu nên qua rồi cái ngây dại của mãnh liệt và nồng cháy.
Anh yêu Mai yên bình và lặng lẽ.
Một đám cưới đầm ấm được diễn ra nơi quê nhà – nơi mà anh đã cho anh nhiều điều không thể quên.
…
Anh vẫn nhớ y nguyên ngày anh dẫn Mai về ra mắt, chẳng hiểu sao bàn chân anh lại dẫn lối đến nhà Linh. Cô vẫn đẹp, vẫn đằm thắm. Khi nhìn thấy anh, cô một chút ngỡ ngàng nhưng rồi khẽ mỉm cười mời anh vào nhà uống nước.
Nhìn Linh và nhìn căn nhà của vợ chồng Linh đang sống, anh biết rằng cuộc sống của cô chẳng phải phú quý đủ đầy nhưng hạnh phúc.
- Anh Đạt bây giờ nhìn oai ghê. – Linh đùa như thể mang hàm ý “Nếu ở bên em, anh đã chẳng có được những thành công này”.
- Đã phải đổi rất nhiều đắng cay. – Đạt cũng đâu có vừa khi lời nói bâng quơ mà đầy thâm thúy.
Linh hơi bối rối, gượng cười, đưa chén trà lên miệng. Đúng lúc hai thằng nhóc đi học về, “Có lẽ là con Linh” – Đạt đoán thế. Chúng thật sự rất kháu khỉnh mà anh nghĩ chắc được di truyền từ mẹ. Hai đứa nó cũng rất ngoan khi lễ phép khoanh tay chào mẹ và Đạt rồi mới dẫn nhau đi.
- Được hai đứa đây rồi sao Linh? – Đạt hỏi mà có chút gì đó dường như là không vui.
- Dạ. Chúng nó cách nhau hai tuổi anh ạ. Được cái cũng chăm chỉ học hành. – Mỗi khi nhắc đến con, cô lại như cỗ máy đầy niềm tự hào, muốn “khoe” thêm nhưng cô cảm nhận được cái không nên của mình. Cô dừng lại lảng chuyện.- Anh uống nước đi.
Đạt đã thấy mình làm đúng khi quyết định có lần trở về này. Nhìn đôi mắt rưng rưng vì hạnh phúc của bố mẹ anh đã thấy bản thân thật bất hiếu. Còn Linh – người con gái anh yêu ngày đó -cô đã có cuộc sống bình yên và êm ấm. Tất cả khiến trong anh xóa nhòa đi những nỗi hận thù năm nào. Anh nhận ra rằng, suy nghĩ lạc quan, tha thứ cho người cũng là cách cho mình lối thoát.
Đạt và Mai quay lại Tây Nguyên. Căn nhà nhỏ ấy sau nhiều năm cũng đầy ắp tiếng trẻ thơ.
***
Hai tháng với guồng quay công việc, Minh Tiệp nóng lòng trở về quê với niềm vui rạo rực được gặp người con gái ấy.
- Em nó lấy chồng rồi anh ạ.
Tiệp nghe như tiếng sét bên tai, anh bước những bước đi vô hồn lạc lõng với hàng ngàn những băn khoăn và giận hờn. Anh không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh như thế. Anh đã rất tự tin vào con người mình nên anh chẳng vội ngỏ lời với Linh, nhưng nhìn vào đôi mắt, nụ cười ấy, anh cũng mơ hồ đoán được tâm ý của Linh trao cho anh. Có phải chỉ mình anh mộng tưởng?
Từ trước đến nay chỉ có người ta theo anh, chỉ có anh “đá” người ta, vậy mà giờ đây cô cho anh biết thế nào là nỗi đau của một kẻ mất tình. Anh bật cười, tiếng cười khô khốc càng trở nên đáng sợ giữa cảnh làng hoang vắng.
Một con người đầy lòng tự ái như Tiệp khiến anh chẳng tò mò gì về cuộc sống mới của Phương Linh, nhưng trong anh lại xuất hiện thứ suy nghĩ “trả thù”.
Tiệp vẫn sang nhà Linh với nụ cười và sự thân thiện. Bố mẹ Linh yêu quý anh bởi anh đẹp trai lại tài giỏi. Tuy nhiên, ông bà vẫn giữ thái độ đúng mực vì hiểu rõ con họ có xứng đôi vừa lứa với anh hay không. Vậy mà, anh đã gây cho không chỉ gia đình Linh mà còn cả gia đình, họ hàng anh bằng cái tuyên bố xanh rờn là sẽ lấy Đinh Hương – đứa em gái sau Linh, vừa mới chỉ bước sang tuổi 16.
Đám cưới ư? Tất nhiên là không có. Bố mẹ Tiệp đâu dại gì cho thằng con trai sáng lạn của họ lấy một đứa trẻ con lại quê mùa một cục như thế.
Bố mẹ Linh thì mừng ra mặt. Chẳng mấy khi vớ được thằng rể sộp. Linh nhìn con em gái hớn hở cũng thấy hơi lo lắng:
- Mày còn nhỏ đã biết gì.
- Không. Em rất thích anh ấy. – Con bé đôi má ửng hồng, lúc lắc cái đuôi gà đằng sau cười e thẹn.
Bất chấp sự phản đối của gia đình, Tiệp cũng chẳng cần một đám cưới, anh dắt Hương lên Hà Nội.
Hương sửa soạn đồ đạc, mắt cũng rớm lệ chẳng biết là vì phải xa gia đình hay tủi thân vì phận gái cắp nón theo không “giai” nữa.
| Home | Lượt Xem: 1/ |