80s toys - Atari. I still have
46 by-gocvn 1
Mobi Army 2.3.0
Avatar Online 2.4.1
Khí Phách Anh Hùng 1.5.0
Cờ Bạc I Win 2.9.1
Teen Teen Gunny. 4.0

» »

↓↓Ảo mộng

adminvip ADMIN [Trường]
[]
thong tin Tổng Giám Đốc


- Cho tôi xin lỗi. Tôi không cố ý.
Cô gái có vẻ vẫn còn rất là ngượng ngùng nên chẳng nói gì cả. khuôn mặt cúi gằm xuống nhìn xuống sàn tàu.

Lấy tay sao đầu cho đỡ ngượng, hắn nói ấp anh ấp úng xin lỗi lần nữa. Lần này thì có hiệu quả. Khi cô gái lên tiếng. Chắc là cô đã hoàn hồn lại rồi. Nhưng mà con gái có khác rất khéo léo. Chẳng đề cập đến một tiếng tình huống đó.
- Anh thức rồi sao. Lâu chưa vậy.
Cô ấy đã chẳng muốn đề cập đến nữa. Thì hắn cũng vậy. Thế nên phải tạo ra một câu chuyện nào đó để mà cho qua.
- Tôi mới thức, thấy cô vẫn ngủ nên tôi chẳng dám đánh thức.
Cô gái nghe vậy định trả lời nhưng bất chợt nhìn xuống vai. Cũng nhìn theo ánh mắt của cô. Hắn thấy tay mình vẫn vòng sang phía cô gái. Và bây giờ đang để gần sát eo nàng. Hắn rút thật nhanh tay về và lại xin lỗi làn nữa.
Và cũng như vừa rồi. Cô gái vẫn là người thóa mắc câu chuyện khó khăn.
- Sao anh cứ xưng em tôi mãi vậy. Em ít hơn anh đến 4 tuổi cơ mà. Em năm nay mới 20 thôi mà.
- Sao cô biết tuổi của tôi vậy. Hắn rất thắc mắc và ngạc nhiên vì tại sao cô gái lại có thể nói chính xác tuổi của hắn vậy, vì nếu nhìn ngoài thì chỉ có thể nói hắn hơn cô chỉ tầm mấy tuổi là đúng. Nhưng sao có thể nói chính xác như vậy.
- Sao lại biết tuổi của tôi vậy.

Cô gái có vẻ không hài lòng với cách xưn hô đó của hắn.”” Sao anh vẫn cứ tôi tớ mãi vậy. Nói thế em ngại chết được. Anh là anh mà. Anh tên là Trường đúng không/”
- Sao em lại biết tên anh vậy. lần này thì đúng là hắn ngạc nhiên đến tột độ. Vì cô nàng nói tên hắn chính xác đến thế chứ. Vì hắn có mang thẻ trước ngực đâu cơ chứ.
- Bí mật. Anh đoán thử xem nào.
- Anh chỉ thấy em quen quen. Hình như là đã gặp rồi. Nhưng anh chẳng tài nào nhớ ra được đã gặp em ở đâu cả.
- Thế sao em vẫn nhớ hả? Chắc anh chẳng để ý gì đến cái cô bé xấu xí này đâu. Thế nên anh mới kl nhớ chứ gì.
Câu nói đó làm cho hắn khó xử quá. Vì quả thật hắn chẳng tài nào nhớ ra cô bé dó là ai cả.” Không em đẹp lắm. Nhìn khuôn mặt này rất là dễ thương.”
Hắn vừa nói vừa nhìn đăm đăm vào khuôn mặt đang đưa lên nhìn hắn. Bắt mặt ánh mắt của hắn làm cho cô gái đỏ mặt mà quay đi.
- Anh làm gì mà nhìn em dữ vậy. Làm người ta đỏ hết cả mặt đây này.
- Anh xin lỗi. Chẳng qua một phần em quá dễ thương. Phần còn lại là anh muốn nhìn em thật kỹ để khắc sâu vào tâm trí. Để qua đó xem bộ óc nó có hoạt động xem xem em là ai.
- Anh quên nhanh thế hả. Mới gặp nhau có cách đây chưa đầy tháng mà anh đã quên em rồi sao.

Cô gái đã gợi ý đến vậy mà hắn vẫn chẳng thể nào mà nghĩ ra được đây là ai. Hắn lục lọi mọi góc ngách trong cái mớ hỗn lộn mà chẳng thể nào nhớ ra nàng là ai. Chỉ biết rằng hắn chỉ biết là đã thấy cô ả rồi. Và hình như chưa lần nào nói chuyện với nhau thì phải.
- Anh thật chẳng thể nhớ nổi tên em. Mặc dù cảm thấy là em rất quen thuộc. Nhưng mà chẳng thể nào nhớ nổi. Chắc là già rồi nên nó thế đây mà.

Cô gái bĩu môi ra vì câu nói của hắn” Già rồi, anh làm bộ là mình già lắm vậy sao. Nói thế chẳng hóa ra em cũng già rồi sao. Vì em chi kém anh có vài tuổi thôi à”
- Không em vẫn trẻ lắm. Vì xinh đẹp dễ thương như em thì làm sao mà già được chứ. Em nói cho anh biết em tên gì đi. Và sao em biết anh thế hả.

- Vì câu khen của anh em nói cho mà nghe. Em là Anh- Phương Anh. Em cùng làng với anh đó. Bây giờ đã nhớ ra chưa hả.
Cùng làng ư. Điều đố làm hắn thấy khá là lạ. Làng hắn có cô bé xinh xắn thế này sao. Hắn thử nghĩ xem xem có đúng không.

Lần này dữ kiện em cung cấp cho hắn rất là chính xác. Thế nên hắn đã có thể biết được đã gặp em ở đâu. Hắn reo lên như trẻ con thấy mẹ đi chợ về.
- Anh nhớ ra rồi. Có phải em là người họ Lưu không.
- Đúng rồi. Anh bắt đầu nhớ ra rồi đấy. Thế anh có nhớ là đã gặp em ở đâu không hả.
- Anh bây giờ thì nhớ chứ. Lần ấy làng mình có hội nên cả anh và em đều phải ra đình. Hôm ấy anh gặp em mà. Em còn đánh rơi mấy thứ. Và anh cúi xuống nhặt hộ nữa chứ.
Anh hài lòng ra mặt vì hắn đã nói đúng được từng tình tiết của cuộc gặp gỡ của cả hai. Nàng mỉm cười thật tươi làm hiện ra hai cái núm đống tiền trên khuôn mặt bầu bĩnh của em. Làm cho khuôn mặt đã dễ thương càng rạng rỡ và dễ nhìn hơn biết bao nhiêu.
- Phương Anh này. Em đang học đâu thế hả?
- À em đang học ở trường khối kinh tế. Anh ra trường rồi đúng không?
- Ừ sao mà em biết rành về anh quá vậy.
- Có gì đâu chẳng qua là anh rất nổi tiếng ở nhà đó. Nên ai cũng đem anh ra làm gương mẫu cả. Nên em chẳng khó gì để mà có tin tức đầy đủ về anh.
- Em cứ nói quá chứ anh thì có gì mà nổi tiếng hả. Nhà anh chẳng giàu có gì so với các gia đình khác trong làng. Thế nhà Phương Anh ở đoạn nào vậy. Để có gì anh đến em chơi.
- Nhà em ở cạnh nhà này này….. Nhà bác anh đấy.
Cả đoạn đường còn lại thật là vui vẻ biết bao nhiêu. Vì hắn được nói chuyện với một cô bé thật là đáng yêu biết bao nhiêu. Mà nói chuyện cũng rất là hợp nữa. Lần đầu tiên hắn nói chuyện với cô gái nào như vậy cả.

Bọn con gái trước kia hắn gặp chỉ được dăm câu thì hết chuyện. Còn Phương Anh thì hắn nói mãi chẳng hết chuyện. Và cô gái cũng lắng nghe chăm chú. Có cả hai lên đoạn đường trôi sao mà nhanh thế. Hắn muốn kéo dài để mà nói chuyện được càng lâu càng tốt với cô bé. Nhưng đã đến lúc xuống ga rồi.
Vẫn muốn nói chuyện với nàng nên hắn cùng Phương Anh đi bộ về tận đầu làng. Ở đây cả hai chia tay. Trước khi mỗi người đi mỗi ngả hắn nói với cô bé:
- Phương Anh tối em có rảnh không vậy.
- Có anh ạ. Về nhà có khi ngày thì rảnh thôi. Chứ tối thì chẳng bao giờ em có chuyện gì cả. Có chuyện gì không anh?
- À tối anh định sang em chơi mà. Nói chuyện em anh thấy hay lắm. Nên muốn sang nhà chào cô chú rồi vào nhà em cho biết nhà. Có tiếp anh không đấy. Hay là sợ anh nào đấy biết hả cô bé.

Phương Anh véo hắn một cái thật mạnh vì cái tội cứ dám gọi nàng là cô bé. Ngay trên tàu mấy lần hắn đã bị nàng cảnh cáo rồi nhưng mà vẫn không chừa.

Trang: « 123
HomeLượt Xem: 1/
Link:
BBcode:

↑↑Cùng Chuyên Mục

Bạn xem chưa ?
Tags: , Ảo, mộng,
TruyenPrao.Wap.Sh

XÂY DỰNG MỘT WAP GIẢI TRÍ SỐ 1
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.TRUYENPRAO.WAP.SH